Tôi được chỉ định làm thư ký phụ trách các tổ chức xã hội của Hội sinh viên. ĐIều này dẫn đến chỗ thừa nhận rằng chỉ có cạnh tranh với người khác mới dẫn đến thành tích và một người chỉ thành công khi biết đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu. Nhưng Michelle không phải là loại người chỉ biết nghiền ngẫm những cái gì đã mất đi.
Hãy là một bụi rậm nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi nhất bên cạnh quả đồi Ông đã có thể chọn cách dế dàng để thoát ra khỏi sự nguy hiểm đe dọa mạng sống của ông bằng cách xin tị nạn chính trị ở Mỹ. Trò chơi yêu thích lúc còn bé của anh là MẠO HIỂM.
Nhưng từ lúc được sinh ra, chúng ta đã bị đặt vào một tiến trình thất bại cùng với sự phát triển. “Đau khổ đến để làm cho con người trở nên cao quý, để gội sạch tính nông cạn và để mở rộng tầm nhìn. Qua báo chí, ta đã từng biết đến nhiều nhân vật thành đạt đã tìm đến cái chết sau một lần thất bại nặng nề.
Và khoảnh khắc ấy giống như một ảo ảnh ;chỉ khi nào ảo ảnh tan vỡ và ta được tự do thì ta mới thấy được thực tế. Cuộc đời chúng ta cũng thế. Reis thực ra không thất bại.
Suốt cuộc đời, bà đã phải đấu tranh cho đến khi kết hôn. Nhưng tháng 8-1983, công ty phá sản. Có lẽ phần dưới đây sẽ giải thích tại sao ta học được nhiều điều từ thất bại hơn là từ thành công.
Nó phải trải qua tất cả những lần đánh bóng để "kim cuơng" hiện ra . Nhu cầu vẫn như thế nhưng chúng tôi bị cháy túi. Để phụ giúp cho mẹ, Coring dù còn vị thành niên đã tìm đủ mọi cách để tìm việc làm trong kì nghỉ hè.
Nhiều người không hiểu nó, sợ hãi và căm ghét nó. Ông đã dựng tượng đài của 1 vị thi sĩ vĩ đại người Tamil ,Thiruvalluvar cao hơn 40 mét. Lúc ấy, tuy mang nhiều tai tiếng , vị tu sĩ cũng không quan tâm; ông chỉ cố gắng chăm sóc đứa trẻ cho thật tốt.
"Thất bại duy nhất trong cuộc đời một người là đã sống mà không học hỏi ". Những người suy nghĩ chín chắn không cho phép một ai khác suy tính dùm mình. Sau đó, tôi nghe tin có một trường trung học mới được thành lập ở Kuala Lumpur tên là Trường trung học Tunku Abdul Rahman, được đặt tên theo vị thủ tướng đầu tiên của Malaysia.
Cuộc sống của ông ở Vientaine rất chật vật. Tôi có một sứ mệnh! Đó là việc mà tôi phải chia sẻ với thế giới. Bà trở thành một biểu tượng quốc tế của việc phục hồi nền dân chủ ở Parkistan trong nhà tù.
Ông xin sữa và tất cả những gì cần cho một đứa trẻ từ những người hang xóm. Hiện nay, ở độ tuổi 78 bạn vẫn có thể bắt gặp bà làm việc rất muộn ở văn phòng trên đường Pioneer, thành phố Mandaluyung, Philippines. Suốt nhiều tháng trời tôi phải sống nhờ mì gói: điểm tâm, ăn trưa, ăn tối, tất thảy đều là mì gói! Tôi lại phải quay về sống trong căn phòng thuê chật hẹp.