Ông nói chuyện với Tom những câu chuyện yên bình. Các nhà tư bản Mỹ giờ đây đã thấy quá rõ sự nhỏ bé của thị trường trong nước. Watson thường xuyên muốn các con ở bên cạnh vào thời gian này.
Đó là ba chữ cái cao, ốm và liền mạch gần giống như ngày nay nhưng không có các đường sọc ngang. Nếu thua, IBM sẽ mất tất cả và công lao suốt một đời người gian truân và kiêu hãnh của Watson sẽ tan thành mây khói. Tom đã biến IBM thành công ty đa quốc gia vào thập niên 60 và 70, với những công ty khu vực tương đối độc lập ở hải ngoại.
Triết lý của Watson đã trở lại. Và IBM có thể ngẩng cao đầu vì đây là máy tính đầu tiên cho phép lập trình bằng phần mềm bằng cách sắp xếp các nút trên một bảng nút cắm. IBM Country Club này của Watson thật ra mới chỉ là một nửa thành phố IBM người ta đã mệnh danh khu đất rộng hơn 800 mẫu đất này làthành phố vì ánh sáng của khoảng sáu vạn bóngđèn công cộng.
Như Business Week đã viết: IBM đã được sinh ra trong bóng tối bóng tối thất bại trong vụ án Watson ở NCR năm ông 39 tuổi đã trở thành người thầy vĩ đại nhưng khắc nghiệt cho ông. Watson trong bộ vest đen, mái tóc bạc chải ngược như thuở thanh niên, bước vào thư viện của phòng thí nghiệm nơi ông đặc biệt quan tâm. Nhưng Tom không rời đi nơi khác dù đã từng trầm uất, căng thẳng và chán chường.
Ông tung ra thông điệp cuối cùng, đẹp như là danh ngôn và là danh ngôn: Và ông luôn để mắt, nghe ngóng những kỹ sư, những nhà sáng chế. Watson đã nhận thất bại là người thầy của mình.
ăn lương đầu tiên là chân giữ sách, 6 đôla một tuần. Để giữ vị trí dẫn đầu trong việc cống hiến cho sự phát triển và trong cạnh tranh thương mại, Tom đã tăng gấp đôi chi phí nghiên cứu, so với cha mình. thống William Howard Taft(*), mở đầu chiến dịch chống độc quyền trong kinh doanh bằng đạo luật Sherman.
Và có thể thấy thấp thoáng bóng dáng của Watson ở đây. Bởi lẽ, đó là kinh nghiệm kỹ năng giao tiếp bán hàng mà ở IBM không ai trải qua nhiều như ông. Hôm đó, Watson ngồi trong quán rượu cho đến khi người ta đóng cửa.
Sau khi rời trường đại học, Tom vào làm việc cho bộ phận bán hàng của IBM dù ông không thích lắm. Năm 1956, sau chuyến đi châu Âu cuối cùng, Watson nghĩ đến chuyện trao quyền lực cho con trai. Nó phải phục vụ từ xã hội đến nhân viên của mình.
Người bạn đời Jeannette nửa thế kỷ trước dám gạt bỏ rào cản thượng lưu để lấy chàng trai đang bị tòa án xét xử, giờ đây cũng là cụ bà nhưng luôn là người bên cạnh dìu ông đứng lên ngồi xuống. Chú bé nuôi ngựa kiếm tiền đi trọ học. Nhìn xa trông rộng, Watson đã đặt trọn niềm tin vào công ty của ông.
Tom, rồi Gerstner có mặt trong cuốn sách này như là những thước đo về Watson. Một thời gian dài vừa qua luôn phải có người bên cạnh ông. Một tháng sau sự kiện trận lụt, ngày 17.