Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có. Mà còn thua trắng về tài năng. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không.
Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Rồi, tôi phải tập chứ.
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.
Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.
Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Lần sau rút kinh nghiệm nhé.
Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.
Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Thế đã là tốt lắm rồi.
Mẹ vòng sang bên trái tôi. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết.
Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.
Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài.