Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác.
Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé.
Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Người bảo đời là một bát sơri.
Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.
May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Xin lỗi em, xin lỗi các con. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.
Không phải học con phải về đây ngay chứ. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.
Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Muốn được tin tưởng một lúc.
Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Hoặc về sau mới lí giải được. Người bảo nghệ thuật là giản đơn.
Có thể cháu học đêm qua. Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Bạn cần trả công và cả tự do.