Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào.
Tôi rất hay chảy nước mắt. Mà sống khoa học một chút. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.
Không biết thanh minh thế nào. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Không chung chung như những nhà mị dân. Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng.
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.
Bạn cần làm việc, cần vận động. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Cháu thấy bác tội lắm. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời.
Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.