Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con.
Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu.
Mấy con hổ cũng thế. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết.
Nhất là một khuôn mặt cũ. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.
Thấy mặt mình mát lạnh. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Còn lại, không xứng làm bạn tôi…
Quần áo độ này mặc rộng ra. Nghĩ có vẻ khúc chiết. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.
Sự im lặng cũng rưa rứa. Làm gì có lí do gì mà khóc. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.
Tối, bạn đèo bác vào viện. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Tất cả mãi mãi là tất cả.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.