Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.
Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Quả thực là hôm nay cả nhà lo.
Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán. Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.
Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.
Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Một số người trong số họ cũng biết.
Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Bạn muốn về nhà viết quá.
Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Chả là hôm qua có chuyện. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh.
Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Tôi muốn gặp ông cụ.
Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.