Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. Các người phải băng qua mười hai ngọn đồi mới đến đó được. Sid còn thông minh hơn cả Morgana.
Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình. Tôi không bao giờ trì hoãn công việc của ngày hôm nay sang ngày hôm sau. Rồi tôi xin được làm bảo vệ ở một khách sạn hạng sang khác.
Hãy bảo trọng và chúc anh may mắn. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. Nghe đi nghe lại một điều khiến anh ngày càng tin chắc là nó đúng.
Tất cả các hiệp sỉ đều biết rằng điểm cao nhất trong khu rừng Mê Hoặc chính là Núi Mẹ, nhưng khi Sid đến được Núi Mẹ thì chàng mới nhận thấy độ cao kinh khủng của nó. - Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi cái điều vớ vẩn này. - Thương lượng ư? Ta chẳng muốn có bất cứ sự lương thượng nào với một phù thủy độc ác cả, đặc biệt là ngươi.
Sid hết lời cảm ơn thần Gnome. Mụ làm bộ quay lưng đi. và nhìn, nhìn thêm này.
Thần Gió - Chúa tể của Số phận và May mắn - từ đâu bắt đầu xuất hiện và bắt đâu vũ điệu cuồng phong lay động tất cả các tán lá cây rậm trong rừng. Nott bắt đầu cảm thấy căm ghét sự may mắn. - Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi cái điều vớ vẩn này.
- Thì ra chuyện là như vậy. Ông ấy sẽ bảo cho ta biết Cây Bốn Lá thần kỳ mọc ở đâu. Nott - hiệp sĩ áo đen - leo lên lưng ngựa bắt đầu một ngày mới không được lạc quan cho lắm.
Hãy cắt bớt những nhánh cây chết và lá khô đi. Chúng phủ xuống con đường mà Nott đang phi ngựa về thành lẫn chỗ mụ phù thủy Morgana nham hiểm. Ta đâu có làm gì cho anh.
- Ngươi và con ngựa trắng của mình đang làm gì bên hồ của ta đó? Ngươi muốn gì ở đây? Ta mới vừa gặp một gã cũng như nhà ngươi. Để an toàn và tránh thú dữ tối qua, anh đã ngủ trên một chạc cây cổ thụ. Anh đã thông minh và kiên trì tạo ra những điều kiện cần thiết để làm cho nó đến với anh.
Rõ ràng là Merlin đã nhầm rồi. Tại sao? Đơn giản là vì chàng nghĩ về những gì đã làm, những nỗ lực và công sức của mình đã bỏ ra. - Nếu vậy thì anh còn ở đây làm gì? Sao anh không trở về lâu đài của mình đi?