Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Vậy ra là tại những lần như thế này. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình.
Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Cháu thấy bác tội lắm. Nó vẫn đang phải chứng minh.
Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Nhưng thấy cũng hay hay. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác.
Tác phẩm Bật dậy nào. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Bây giờ đến tiết mục bể sục.
Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi.
Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò.
Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Nó là một sự phối màu khá đẹp. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã.
Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
Một điều rất hệ trọng. Không biết thanh minh thế nào. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng.