Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.
Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Cô không dám nhìn vào ai.
Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển.
Tôi chốt trong, không thưa. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt.
Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này. Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau.
Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.
Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Trơ trọi giữa phố đông. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật.
Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ.
Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.