Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi.
Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Có người cúi mặt bấm di động. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.
- Xin ông bớt mỉa mai cho. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.
Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm. Tôi thì cất lại trong đầu.
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Thế thì anh không dám. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.
Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Không biết bác có nhớ chuyện này không.
Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Mà đời người thì có mấy đâu. Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.
Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Tôi không muốn đi đâu cả.
Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi.