Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Hắn cũng đang không cảm nhận được. Không cất đấy, làm gì được nhau.
Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.
Nhu cầu của bạn không cao. Tôi cất tờ giấy vào cặp. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.
Người bảo đời là bể khổ. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng.
Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.
Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.
Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.
Nhưng như thế là em còn muốn. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.