Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào?
Đến chiều chủ nhật, vợ chồng anh mời gia đình Jones sang thưởng thức buổi nướng thịt ngoài trời. - Nào, chúng ta khoan hãy bàn về vấn đề lỗi của ai. Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định.
Hai tuần sau đó, James gặp một chuyện xảy đến với Jessica. Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp. - Trở lại chuyện của tớ, hẳn tớ đã thiếu sót điều gì đó khi giao việc cho Jessica.
Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!".
Hôm đó là thời hạn hoàn thành các dự án lớn và phức tạp nhất, trong đó bao gồm dự án mà anh đã giao cho Jessica. - Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian. Cả hai người đàn ông đều im lặng, mỗi người theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình.
Dù là trước mắt hay về lâu về dài, nó đều giúp cho công việc của cậu trở nên dễ dàng và trôi chảy hơn. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng.
Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Nhưng không sao cả, James đã quá chán nản trước tình trạng mỏi mệt triền miên của mình và anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là có thể tạo ra những kết quả khá hơn - những kết quả mà anh đã nhìn thấy từ cuộc sống của Jones. - Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa.
- Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. Nếu công việc cứ trôi chảy thế này thì anh sẽ mau chóng được khen ngợi, thậm chí có thể là được thăng tiến nữa.
- Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa. Rồi James lùi ra xa vài bước để đọc lại tất cả những gì anh đã viết lên tấm bảng trắng. Cả hai người đàn ông đều im lặng, mỗi người theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình.
Đó quả là một câu nói hay. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác: Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy.