Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Với đời người, ngắn lắm. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.
Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.
Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội.
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Cơ bản là không muốn lắm. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa.
Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Nhưng như thế là em còn muốn.
Và thế là xảy ra những thảm trạng. Ông Diểu tức giận giương súng. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.