Và, ban lãnh đạo của IBM tin vào nguyên tắc này, mà ngày nay không phải nhà lãnh đạo nào cũng cho là có giá trị thực tế, đó là: Nhân viên không đơn thuần chỉ tuân lệnh cấp trên mà còn lắng nghe khách hàng và phục vụ 1979-1981 được tổng thống Jimmy Carter bổ nhiệm làm đại sứ Mỹ tại Liên Xô luôn luôn muốn tiên phong.
Tom xác nhận điều này trong tự truyện của mình và nói với con gái vào cuối đời. Sức bán giảm đến 50% là con số kỷ lục trong lịch sử của nó. Chúng ta luôn luôn nhớ rằng, con người dùng thời gian để làm ra tiền bạc.
Giao du rộng là việc Watson làm trong suốt cuộc đời. Watson có một tình cảm đặc biệt với sự kiện này. Nhưng qua nhiều năm tôi đã thất bại.
Trong khi các nhà kinh doanh chờ đợi IBM (hay ai đó) kết hợp những cuộc cách mạng công nghệ đó lại trong một cái máy, để họ chuyển thành một sức mạnh, một phương tiện và các giá trị sử dụng cho việc làm ăn, thì IBM đã không làm. Nhân viên nghe thì thấy hay nhưng họ cần một cách thức để thực hiện. Watson đã viết thư chia buồn gửi bà nội của Jeffle và sau đó đã tìm một chỗ làm cho em trai của người xấu số.
Watson và nước Nhật hùng mạnh liệu có liên quan gì với nhau? Drucker nói là có. Khám phá ra sức mạnh văn hóa của một doanh nghiệp được xem như là cống hiến lớn nhất của Watson cho kho tàng quản trị doanh nghiệp. IBM sau này, đã phản ánh rõ nét những điều ông học được, dù nhỏ nhất.
Gương mặt của ông giống bà như đúc, với vẻcương nghị của chiếc cằm nhọn, môi mím lại giữa đôi gò má cao. Bây giờ, bất thình lình, tôi có một công việc nhưng những gì tôi không có được thì cha tôi đã ở đó giữ tôi lại. Ông biết rằng, ITR chuyên sản xuất đồng hồ là công ty quan trọng của CTR, bởi lẽ nó được mở ra từ chính tay ông chủ Flint.
Đó là lần cuối cùng Watson thay đổi logo của IBM. Muốn tạo ra tổ chức doanh nghiệp ở quy mô đa quốc gia, người ta học Thomas Watson. Watson chinh phục Flint.
Bằng những cải tiến sản phẩm xuất phát từ thực tế, Watson bất kể đến những lề lối quen thuộc, Watson quyết tâm định nghĩa lại tinh thần doanh nghiệp mà ông từng cay đắng nếm trải thuở thanh niên. Watson đã trực giác mà tiến hành những con đường mới cho thế hệ sau. Chăm lo bằng quỹ hỗ trợ đối với những người hi sinh và thân nhân của họ.
Điều tiện lợi là người dùng có thể bỏ túi một cái máy đục chữ nổi, điều này có giá trị như việc người ta mang theo một cây viết vậy. Bảy mươi hai nghìn nhân viên IBM còn nhìn thấy đôi mắt đó trong đoạn phim mà nhà sáng lập gửi đi thông điệp đầu năm 1956. Nhưng IBM được sinh ra từ đó.
Nỗi hoang mang, lo sợ theo sát các nhà lãnh đạo cấp cao của IBM khi các đối thủ đang tiến gần. Watson có một kiểu tìm việc kỳ lạ, bởi ông hỏi Range một chỗ làm một cách liên tục, kiên nhẫn, cho đến khi ông quản lý này đồng ý thì mới thôi. Bà có thể mở cửa lúc mờ sáng hay nửa đêm, khi chẳng còn nơi nào bán hàng nữa để đáp ứng nhu cầu hết chanh đột xuất hoặc nhà không còn nước mắm.