Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen.
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Còn phải dậy đi học sớm. Cô gái bảo: Không.
Kể cả cái nhàm chán. Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra.
Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Hắn không thể tự tha thứ cho mình.
Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.
Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.
Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Tôi muốn gặp ông cụ. Mà còn thua trắng về tài năng. Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé.
Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.