Bạn cũng có thể bắt một người làm công phải chăm chỉ làm việc cho tới khi bạn quay lưng đi, bằng cách dọa tống cổ hắn ra cửa. Nó muốn gì, đứa nhỏ đó? Trước hết, nó muốn bận bi-gia-ma (pyjama) như cha nó. Người đọc nó có ấn tượng gì? Tôi sẽ cho bạn hay.
Vài cô mụ đó bị bắt, nhưng nhờ vận động với vài nhà chính trị, họ chỉ bị phạt một số tiền nhỏ thôi. Xí nghiệp đó vừa có nhiều khách hàng, vừa được tin cậy. Và khi chúng tôi cần tới họ, họ vội vàng lại liền, có vẻ cảm ơn chúng tôi lắm".
Ông có tài, có nhiều tương lai, dù ông làm việc ở đâu cũng vậy. Gởi bức thư này đi, dù ta có hả giận chút đỉnh, nhưng Meade sẽ trách lại ta, sinh ra bất hoà, oán giận, mất lòng tự tín của ông ta đi, và biết đâu ông chẳng từ chức nữa". Nay thì nó sẽ kéo dài ra không biết đến bao giờ.
Thường thường một trăm bức thư mới được một bức trả lời. Nghĩa là tôi nói cho họ giận, không cần tự đặt vào quan điểm của họ. Bốn tháng, mỗi tháng 55 mỹ kim! Cả mùa hè thì họ mướn để ở, rồi bây giờ, bắt đầu mùa đông, bỗng nhiên họ bỏ đi!
Ta cần phải xử sự như vậy khi nào? Bằng cách nào?. Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh. Rồi trong khi nói chuyện với người đó, ông tìm cách nói tên người đó vài ba lần và ráng ghi trong trí nhớ hình dáng, vẻ mặt người đó để khi thấy người thì liên tưởng ngay tới tên được.
Hết thảy những kẻ thất bại đều thuộc hạng người đó". Nhà buôn ở arizona nghĩ rằng ông lớn đó biết điều lắm và biết sự xét đoán của thân chủ là có giá trị. Trong số người làm công Trung Hoa, vất vả dưới ánh nắng thiêu người, đổi chén mồ hôi lấy 7 xu mỗi ngày, tôi đã từng thấy nhiều nét mặt vui tươi, như trên mặt các phú ông ở Nữu Ước.
Bi kịch thảm thương nhất trong đời Lincoln cũng là cuộc hôn nhân của ông. Những điều đó cần cho chúng tôi mỗi tuần để lựa kỹ những giờ phát thanh tiện hơn hết. Trong những ngày đen tối nhất của cuộc Nam Bắc chiến tranh, Lincoln viết thư mời một ông bạn cũ ở xứ Illinois tới Washington để bàn về vài vấn đề.
Ông ta khuyên tôi mang về bận thử một tuần nữa. Tôi đe họ nên coi chừng, chứ không thì ngồi tù, vì làm cháy rừng. Họ thấy các em đốt lửa, cũng bắt chước đốt và khi đi thì quên không dập.
Ông làm cho bạn tự tin. Tất cả chúng ta đều muốn diễn thuyết khi có người chăm chú nghe ta. Bạn coi hai cặp gặp nhau ngoài đường: hai người đàn ông họ chỉ ngó nhau thôi, còn hai người đàn bà thì ngắm nghía tỉ mỉ quần áo, trang sức của nhau.
Vô số xí nghiệp hành động như tờ báo đó. Overstreet viết: "Hành động do những thị dục căn bản của ta mà phát sanh. Tôi đáp: "Thưa ông, ông trách rất đúng, tôi có lỗi và không có gì để tự bào chữa hết.