An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.
Giấc mơ cũ rồi mà. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt.
Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.
Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Người bảo người là ác.
Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Lại nói chuyện đi đá bóng.
Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn.
Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Trong công viên thì toàn ma cô. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.
Bây giờ đến tiết mục bể sục. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Có thể phơi phới niềm tin.
Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Dù biết là tạm thời thôi. Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ.