Một ngày nọ, cha tôi hồ hởi tìm đến và thuyết phục tôi tham gia vào một vụ đầu tư. Người đàn ông vừa nói xong liền ngồi xuống, bỗng có một người khác lên tiếng: Và họ đã vui mừng phát hiện ra những dấu tích còn sót lại của thành cổ Babylon.
Do đó, anh sẽ không tiếc gì nếu trích ra hai đồng bạc nhỏ nhoi để cho tôi mượn. - Một chàng trai lên tiếng. - Con vẫn đang suy ngẫm về những điều mà bà đã nói trước đây.
- Anh luôn luôn tốt bụng với những người bạn của anh, Bansir à. Nhiều nhà khoa học đã xem nền văn minh của Babylon và những đô thị khác trong thung lũng sông Euphrate là những thành thị cổ xưa nhất. Vợ tôi đau đớn và tủi nhục nên bỏ về nhà cha ruột cô ấy.
Thế là một phần tư của số tiền kiếm được trong một ngày đi bán bánh sẽ là của ông. Một hôm, ông nội của cháu đã nói với ông một câu mà có lẽ suốt đời ông không bao giờ quên được. Do vậy, tôi khẳng định rằng bất cứ người nào chậm chạp, do dự trước một cơ hội tốt, thì đích thị đó là một kẻ ù lì một cách đáng tiếc, và chắc chắn là anh ta sẽ hối hận không khác gì người bạn thương gia lúc còn trẻ của chúng ta.
Nếu như họ không trả nợ được, vật họ đã mang thế chấp sẽ là của tôi hoặc tôi bán đi để lấy tiền bù vào số tiền tôi đã cho vay. Ông cũng không kết thân được với nhiều người khôn ngoan. Những ngày tiếp theo, hai con lạc đà di chuyển rất chậm chạp, thức ăn và nước uống đã cạn, trong khi đó ánh nắng mặt trời không ngừng đổ lửa xuống người tôi.
Những cơn gió lạnh buốt trong đêm ở sa mạc ào ào thổi đến, Kalabab cúi xuống, kéo tà áo choàng che đôi chân rắn rỏi của mình, rồi thong thả nói tiếp: Chẳng mấy chốc, cả khay bánh đã bán hết. - Tôi xin lỗi, tôi thật tiếc về điều đó.
Với kỹ năng điêu luyện và tinh thần hăng hái làm việc, tôi đã được trả tiền công cao hơn mà không cần phải đến gặp ông chủ để đòi tăng lương. Một số người khác thì cay cú, bởi vì họ cho rằng với sự giàu có như thế, ông Arkad nên chia sớt chút ít của cải cho những người bạn không được may mắn như ông. Vậy có phải dịp may hiếm có đã vuột khỏi tầm tay của tôi không?”
Sau nhiều lần cố gắng hết sức, và bằng một sự nỗ lực phi thường, tôi và hai con lạc đà đứng dậy bắt đầu đi chầm chậm về hướng Bắc, nơi mà linh tính mách bảo cho tôi biết, đó là con đường dẫn về Babylon. Cháu đã học được cách tiêu pha ít hơn số tiền cháu kiếm được. Những lo lắng của bà Swasti là đúng.
Bà Sira cho người đầy tớ gái đi nghỉ và bảo nhỏ với tôi rằng: Bởi vì cùng với số lượng thời gian đó, bạn có thể làm việc và trở nên giàu có. Tôi vô cùng sung sướng với cuộc sống trong giấc mơ đó!
Điều đáng nói ở đây là mỗi lần thất bại, họ lại gánh thêm một món nợ. - Chuyện bắt đầu từ một giấc mơ. Nếu không có sự khôn ngoan này, vàng sẽ nhanh chóng vuột khỏi tay người sở hữu nó.