Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.
Mất mất người kể chuyện. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào.
Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Tôi không hề phản đối. Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót.
Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Cháu nó đang bị đau cơ. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.
Đúng là chuyện thường. Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.
Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc.
Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc.
Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200.
Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi.