Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Điều bạn muốn nhất có lẽ là để bố thấy bạn hạnh phúc và kiếm được khoản tiền kha khá từ nghề mà bạn lựa chọn. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào.
Cớ gì mà không dám nói. Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền.
Dù chúng ta có thể hơi tí là cười rộ lên. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Chả nghĩ nhiều cho ai được.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.
Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều. Chả phải bổn phận gì. Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật.
Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Cũng thành thói quen rồi.