Đừng sa sầm mặt như thế. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.
Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Mệt và không thích thú.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Trốn học mà để bị nói. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.
Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Tiếng máy của mình đã tắt. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều.
Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.
Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ.
Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian.
Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác. Cá với bác gái xem đội nào thắng. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.
Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.