Ông nói có lý và tôi đã có dịp nhận rõ sự thực đó: Bà nó hứa mua cho nó một bộ nếu nó hết đái dầm. Và "kẻ nào chỉ nghĩ tới mình thôi, nhất định là một kẻ thiếu giáo dục".
Rồi sao? Cái đó có liên can gì tới tôi đâu? Ông không thông minh chút nào hết. Và trong ba tháng hè và ba tháng thu, ông ở xa biệt, không lai vãng gần miền Springfield. Rồi lại không tiếc lời cám ơn.
Và vấn đề ăn của đứa bé giải quyết được tức thì. Franklin hồi thiếu thời, đem hết số tiền để dành được, đặt vào một nhà in nhỏ. Người quân tử muốn tỏ đức với thiên hạ bao giờ cũng tự lùi lại sau.
Chẳng hạn, bà không biết dân Hy Lạp thịnh trước hay dân La Mã thịnh trước. Bệ hạ hơn thần về nhiều phương diện. Vậy, muốn cải thiện người mà không làm cho người đó phật ý, giận dữ, bạn hãy:
Trái lại, bạn nên cố tâm gợi lên những vấn đề mà cả hai bên đồng ý. "Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy). Những ý kiến mà bạn tự kiếm thấy, có phải bạn tin hơn là những ý mà người ta đặt trong mâm bạc để dâng bạn không? Nếu bạn hiểu điều đó là đúng mà bạn còn nhất định bắt người khác phải theo ý bạn, chẳng phải là vụng về ư? Biết khéo léo dẫn khởi vài ý rồi để cho người ta tự kết luận lấy, chẳng là khôn hơn ư? Ông Adolph Seltz, ở Philadelphie, trông nom việc bán xe trong một hãng xe hơi lớn, có một nhóm người giúp việc vừa bất tài, vừa vô quy củ.
Trong xã giao cũng vậy. Ông làm cách nào mà thành công? Thì đây, giải pháp của ông: Sau khi mất hàng tuần cổ động ráo riết trong đám thợ để mở sẵn con đường hòa giải, ông diễn thuyết trước đám thợ đình công. Đứa nhỏ thích bắt chước má nó lắm.
Bài đó chẳng hay ho gì, cũng như phần nhiều những bài diễn văn soạn sẵn. Chưa có gì giúp tôi nhiều bằng phương pháp tự xét và tự cải đó. Nỗi lo ngại của tôi quả không sai: Trong cái vẻ của ông nghịch tôi, tôi còn thấy cái vẻ khoái chí, vì gặp được dịp chỉ trích tôi.
Tôi hứa với ông rằng những đồ đồng của ông sẽ làm và giao đúng hẹn, dù tôi phải ngưng hết thảy những công việc khác lại". Bà tôi mất, cách đây vài năm, hồi cụ 98 tuổi. "A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!".
Dillinger thỏa mãn nó bằng cách giết người, ăn cướp các ngân hàng. Ông Adamson nhiệt liệt khen ông đã biết dùng tiền. Tôi quả quyết rằng không khi nào được bảo người khác là họ lầm hết: Phương pháp đó nguy hiểm lắm".
Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích. Đó là cuốn thứ nhất trong loại ấy. Nên làm hay không? Tình thế thay đổi hẳn.