Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Chúng tôi đã chết rồi.
Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình.
Trơ trọi giữa phố đông. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Nó như bộ mặt cái giấc mơ.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé.
Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.
Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Mà không xuyên sang tai bên kia. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.
Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Nhưng mưa dầm thấm lâu. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.
Chỉ là chuyện phiếm thôi. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Nhưng đây là một trận bóng. Họ còn bất lực hơn nữa. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.