Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Hình như mắt tôi rơm rớm. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.
Đời sống cần những đột biến. Tình yêu bao giờ cũng mới. Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác.
Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.
Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát.
Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì.
Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. Bị điểm kém chẳng hạn.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm.
- Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào.
Rồi đau và chấp nhận đau. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể.