Sec Mỹ

Mẹ chồng lesbian và cô vợ sắp cưới của con trai

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Và bon chen không bẩn, không ác.

    Hai bên dè chừng nhau. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.

    Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.

    Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình.

    Nhưng lại thấy buồn nôn. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.

    Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau.

    Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn.

    Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.

    Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn.

    Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap