Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau.
Không trình bầy nữa. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Cái cuối có phần họ nói đúng.
Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước.
Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả.
Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.
Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.
Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Thêm nữa, không có hứng thú. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.
Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay.
Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó.